Home / Ngữ văn 8 / Lão Hạc của Nam Cao – Soan văn lớp 8

Lão Hạc của Nam Cao – Soan văn lớp 8

   Website: Soạn văn lớp 8 sẽ giúp bạn soạn bài lão hạc của Nam Cao – lao hac  trong van ban cua ngữ văn 8 từ cơ bản đến nâng cao, giải các câu hỏi trong sách giáo khoa một cách ngắn gọn súc tích dễ hiểu. Soan van 8,soạn văn,soan van lop 8,soan van 8,soan ngu van lop 8,nhung bai van hay lop 8,học tốt ngữ văn 8, luyện thi học sinh giỏi, thi tốt nghiệp

LÃO HẠC

I. ĐỌC- HIỂU VĂN BẢN

Câu 1: Chung quanh việc lão Hạc bán “cậu Vàng

a. Giải thích vì sao lão Hạc phải bán đi con chó Vàng thân thiết. Cần trở lại phần trước truyện ngắn để thấy rõ tình cảnh túng quẫn ngày càng đe dọa lão Hạc lúc này. Mặt khác, từ đây cũng cần chỉ ra tấm lòng thương yêu con sâu sắc, nhân cách cao quý của lão Hạc. Người bố nhân hậu, giàu lòng tự trọng này không nỡ tiêu phạm vào những đồng tiền cô dành dụm cho đứa con trai vì nghèo mà phẫn chí bỏ làng đi.

b. Tâm trạng của lão Hạc khi bán “cậu Vàng”.

      – Qua nhiều lần lão Hạc nói đi nói lại ý định bán “cậu Vàng” với ông giáo, có thể thấy lão đã suy tính, đắn đo nhiều lắm. Lão coi việc này rất hệ trọng bởi “cậu Vàng” là người bạn thân thiết, là kỉ vật của anh con trai mà lão rất thương yêu.

      – Sau khi bán “cậu Vàng”, lão Hạc cứ day dứt, ăn năn vì “già bằng này tuổi đầu rồi còn đánh lừa một con chó”. Cả đời, ông già nhân hậu này nào đả nỡ lừa ai! Chú ý phân tích các chi tiết miêu tả bộ dạng, cử chỉ của lão Hạc lúc kể lại với ông giáo chuyện bán “cậu Vàng”. Các chi tiết về ngoại binh này thể hiện một cõi lòng đang vô cùng đau đớn, đang xót xa ân hận.

c. Chung quanh việc lão Hạc bán “cậu Vàng”, chúng ta nhận ra đây là một con người sống rất tình nghĩa, thủy chung, rất trung thực. Đặc biệt, từ đây, ta càng thấm tlúa lòng thương con sâu sắc của người bố ỉighèo khổ. Từ ngày anh con trai phẫn chí bỏ đi phu đồn điền vì không có tiền cưới vợ, có lẽ lão Hạc vừa mong mỏi chờ đợi vừa luôn mang tâm trạng ăn năn, cảm giác “mắc tội” bởi không lo liệu nổi cho con. Người bô” tội nghiệp này còn mang cảm giác day dứt vì đã không cho con bán vườn lấy vợ. Lão cố tích góp, đanh-dụm-hể khỏa lấp đi cái cảm giác ấy. Vì thế, dù rất thương cậu Vàng, đến tình cảnh này lão cũng quyết định bán bởi nếu không sẽ phải tiêu phạm vào đồng tiền, mảnh vườn đang cố giữ trọn vẹn cho anh con trai. Việc đành phải bán cậu Vàng càng chứng tỏ tình thương con sâu sắc của lão Hạc.

Câu 2: Nguyên nhân cái chết của lão Hạc

Suy nghĩ về tình cảnh và bản chất, tính cách của lão Hạc qua những điều lão thu xếp, nhờ cậy ông giáo.

      – Tình cảnh đói khổ, túng quẫn đã đẩy lão Hạc đến cái chết như một hành động tự giải thoát. Qua đây, chúng ta thấy số phận cơ cực đáng thương của những người nông dân nghèo ở những năm đen tối trước Cách mạng tháng Tám.

      – Nhưng xét ra, nếu lão Hạc là người tham sống, lão còn có thể sống được, thậm chí còn có thể sống lâu nữa là đằng khác, Lão còn ba mươi đồng bạc (thời bấy giờ cũng đã đáng kể), còn ba sào vườn có thể bán dần. Nhưng nếu làm như thế nghĩa là ăn vào đồng tiền, vào cái vốn liếng cuối cùng để cho đứa con. Lão Hạc đã tự chọn lấy cái chết đế bảo toàn căn nhà, mảnh vườn ấy. Lão lại còn lo cái chết của mình gây phiền hà cho hàng xóm. Như thế, cái chết tự nguyện này xuất phát từ lòng thương con âm thầm mà lớn lao, từ lòng tự trọng đáng kính.

      – Qua những điều lão Hạc thu xếp, nhờ cậy ông giáo, chúng ta thấy lão là người hay suy nghĩ và tỉnh táo nhận ra tình cảnh của mình lúc này. Lã ì lo không giữ trọn được mảnh vườn cho anh con trai đang xa làng biền biệt. Lão đành nhịn ăn chứ không muốn gây phiền hà cho hàng xóm, láng giềng. Đọc tiếp phần sau truyện, chúng ta hiểu thực ra lão Hạc đã âm thầm chuẩn bị chu đáo cho cái chết của mình từ khi nỡ lừa bán “cậu Vàng”.

Câu 3

      – Thái độ,”tình cảm của nhân vật “tôi” đối với lão Hạc: thương lão vì lão thương con và không muốn làm phiền đến người khác khi lão chết. Cho đến chết lão Hạc vẫn thể hiện là một con người chân chất, lương thiện, trung thực, giàu lòng tự trọng đáng quý.

Câu 4

      – Khi nghe Binh Tư cho biết lão Hạc xin bả chó, ông giáo ngỡ ngàng: “Con người đáng kính ấy bây giờ cũng theo gót Binh Tư để có ăn u? Cuộc đời quả thật cứ mỗi ngày một thêm đáng buồn”. Nhưng khi chứng kiến cái chết đau đớn vì ăn bả chó của lão Hạc, ông giáo lại cảm nhận:  “Không! Cuộc đời chưa hẳn đã đáng buồn, hay vẫn đáng buồn nhưng lại ,đáng buồn theo một nghĩa khác”. Hiểu ý nghĩa đó như thế nào?

      – Trong truyện ngắn này, chi tiết lão Hạc xin ba chó cua Binh Tư có một vị trí nghệ thuật quan trọng. Nó chứng tỏ ỗng lão giàu tình thương, giàu lòng tự trọng ấy đã đi đến quyết định cuối cùng. Nó có ý nghĩa “đánh lừa” – chuyển ý nghĩa tốt đẹp của ông giáo và người đọc về lão Hạc sang một hướng trái ngược. “Cuộc đời quả thật cứ ngày một thêm đáng buồn” nghĩa là nó đã đẩy những con người đáng kính như lão Hạc đến con đường cùng, nghĩa là con người lâu nay nhân hậu, giàu lòng tự trọng đến thế, mà cũng bị tha hóa. Đến đây, với câu nói đầy vẻ nghi ngờ, mỉa mai của Binh Tư, tình huống truyện được đẩy lên đỉnh điểm.

      – Cái chết đau đớn của lão Hạc lại khiến ông giáo giật mình mà ngẫm nghĩ về cuộc đòi. Cuộc đời chưa hẳn đã đáng buồn bớỉ may mà ý nghĩ trước đó cúa mình đã không đúng, bới còn có những con người cao quý như lão Hạc. Nhưng cuộc đời lại đáng buồn theo nghĩa: con người có nhân cách cao đẹp như lão Hạc mà không được sống, sao ông lão đáng thương, đáng kính như vậy mà phải chịu cái chết vật vã, dữ dội đến thế này.

Câu 5: Nghệ thuật kể chuyện của tác phẩm

Câu chuvện được kê bằng lời cùa nhân vật “tôi” (ông giáo). Vì thế:

      – Làm câu chuyện gần gùi, chân thực. Tác giả như kéo người đọc cùng nhập cuộc, cùng sống, chứng kiến với các nhân vật.

      – Câu chuyện được dẫn dắt tự nhiên, linh hoạt.

      – Giúp truyện có nhiều giọng điệu: vừa tự sự vừa trừ tình, có khi hòa lần triết lí sâu sắc có sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa hiện thực với trữ tình.

Câu 6

      – Về ý nghĩ cúa nhân vật ông giáo: “Chao ôi! Đối với những người ớ quanh ta, nếu ta không cố tìm mà hiểu họ, thì ta chi thấy họ gàn dở, ngu ngốc, bần tiện, xấu xa, bỉ ổi… toàn những cớ đế cho ta tàn nhẫn, không bao giờ ta thãv họ là những người đáng thương, không bao giờ ta thương…”

      – Đây là lời triết lí lẫn cảm xúc trữ tình xót xa cua Nam Cao.

      – Với triết lí – trữ tình này, Nam Cao khăng dịnh một thái độ Sống, một cách ứng xử mang tinh thần nhân đạo: cần phai quan sát, suy nghĩ đầy đủ về những con người hàng ngày sống quanh mình, cần phải nhìn nhận họ bằng lòng động cam. bằng đôi mát của tinh thương Vấn đề “đôi mắt” này đã trở thành một chu đề sâu sắc, nhất quán ở sáng tác cua Nam Cao. Ông cho rằng con người chí xứng đáng với danh nghĩa con người .khi biết đồng cam với mọi người xung quanh, khi biết nhìn ra và trân trọng^ nâng mu những điều đáng thương, đáng quí của họ.

–              Nam Cao đã nêu lên một phương pháp đúng đắn, sâu sắc khi đánh giá con người: ta cần biết tự dặt minh vào cảnh ngộ cụ thế cùa họ thì mới có thể hiểu dúng, cảm thông đúng.

Các bài soạn văn lớp 8 trong tập 1: Click here

        Cảm ơn các bạn đã ghé thăm website của tôi. Hy vọng với những kiến thức này sẽ giúp bạn hoàn thành việc soạn bài ngữ văn lớp 8 một cách dễ dàng

About nguyenvannam038

Check Also

Đại cáo bình ngô – Soạn văn lớp 10

Website: Soạn văn lớp 10, chúng tôi sẽ giúp bạn soạn bài Bình ngô đại cáo của nguyễn …